Cao Nguyên

ngôn ngữ quê hương

( viết cho con chúng ta )
em xa Việt Nam lúc còn nhỏ xíu
chữ Mẹ, Cha - mới biết đánh vần
nên cố học để nghe và hiểu
cả âm thanh và ngôn ngữ quê hương
nhưng nhiều lúc em không thể hiếu
khi niềm đau viết bởi trái tim
khi con người phải sống suốt đêm đen
và chỉ với chính mình - độc thoại
lịch sứ - còn quá nhiều câu hỏi
thế hệ Chú Cha chưa thể trả lời
và bây giờ thế hệ của Anh, Em
cũng chỉ biết ngồi chờ trong bóng tối!
ai đã sống mà chưa hề lầm lỗi
vậy tại sao còn cứ dối lừa nhau
trước bảy-mươi-lăm và mãi về sau
ai dám bảo là mình trung thực?
em muốn hiểu Việt Nam bằng nhận thức
của một người không tham dự chiến tranh
có thể nào bằng ngôn ngữ chân thành
diễn tả hết những điều cần thấu triệt?
đời Cha khó, đời Cháu Con cũng khó
hiểu về mình không dễ phải không anh?
khi thế gian còn ngược đãi, bạo hành
thì lịch sử vẫn mãi là ... thế đấy ...! ?
đứng giữa cuộc hay bên lề cũng vậy
càng vô tư - càng huyễn hoặc mơ hồ
Nói hay Không - hình như cũng hồ đồ
chẳng lẽ tại em quá nghèo chữ nghĩa?
em và anh - sẽ hỏi nhiều hơn nữa
nhưng khi nào và ai - trả lời ta?
càng hăm hở, em càng thấy xót xa
nhưng có lẽ nào chúng ta bỏ cuộc?

Cao Nguyên

Được bạn: vdn 8.3.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "ngôn ngữ quê hương"